Monday, 13 June 2016
Sunday, 12 June 2016
Wednesday, 8 June 2016
Friday, 3 June 2016
Ấn tượng lần đầu tới Quảng bình
Giờ tôi mới hiểu những ca từ trong bài hát. Quảng Bình quê ta ơi. những ca từ ấm áp, mà hiền hòa." Có ai hỏi vì sao quê hương chúng ta nhiều ngói mới, có nhớ những ngày cơ cực đắng cay ngày xưa" rời thu đô ồn ã sô bồ tôi cùng các đồng nghiệp trong ktradio và công nơi tôi đang làm việc bước lên xe đi quãng đường dài gần 13h đồng hồ để chở về với vùng đất Quảng bình thân yêu nơi có những danh lam thắng cảnh đẹp, nổi tiếng toàn thế giới. Vui có, buồn có, lo có hồi hộp có. Trên chiếc xe chúng tôi đi cũng có những người đã đến Quảng bình. có những người đã được sinh ra ở nơi này có. tôi nằm trên chiếc giường mắt thả mông lung về phía những ngọn đèn đường. Chiếc cứ lầm lũi xé màn đêm lao đi trên con đường vắng lặng không ồn ã đôi đôi lúc có một vài chiếc đèn từ xe khác chiếu qua làm lộ rõ khoảng không tối om trong xe, một vài người cựa mình tạo ra những tiếng động nhỏ xung quanh, tôi mơ màng rồi thiếp đi tới khi tôi bị đánh thức bời một người đi cùng đoàn. Báo cho tôi biết rằng đa tới nơi
Chúng tôi bước suống xe đi bộ vào nhà một người bạn của cả đoàn. cảm giác thật tuyệt vời. Mùi đất, mùi cỏ cây mùi của những rặng tre, mùi của tình người. Tôi hít một hơi dài bước trân trên con đường nhỏ, cảm giác như được trở về nhà. Chỉ có khác rằng nơi đây tôi cảm thấy được tình yêu với biển. Đón tiếp chúng tôi trong căn nhà khang trang hai tầnnhf g. Là một người phụ nữ hiền từ khuân mặt đôn hậu, tóc dài má nám hơi đen, nước gia ngăm ngăm đúng chất quê vùng ven biển. Một vài người trong chúng tôi cất tiếng " con chào mạ (mẹ)" mạ nở nụ cười đón chúng tôi vào nhà, trời đã tảng sáng. Sự xuất hiện của chúng tôi vô tình đã làm cho cả nhà thức giấc. Mỗi người một chân, môt tay giúp chúng tôi sách đồ vào nhà. Ngồi nghỉ ngơi mạ dẫn chúng tôi vô phòng. Nữ ở tầng dưới nam thì được con trai của mạ đưa lên tầng trên, Tắm rửa rồi đi ngủ. Một chuyến đi dài giờ nằm trong căn nhà nhỏ bé chưa bao giờ tôi cảm thấy nhớ nhà thế. Tôi nhớ mùi sắn ướp, mùi búp trè ngai ngái, mùi quê hương. Người nói không đâu bằng quê hương, giờ tôi mới hiểu và thêm yêu mảnh đất sinh ra tôi cho tôi cuộc sống này. Hơn 20 năm qua chưa phút giây nào những kỷ niệm về thời ấu thơ của tôi lại ùa về mạnh mẽ đến thế dạt dào đến thế. Nằm đây tôi có thể nghe tiếng cười, nghe tiếng dành nhau viên bi, rủ nhau chốn nhà đi thả diều, những lần bị bố mẹ mắng hay kể câu chuyện gì ra chúng tôi lại bị nói là trẻ con. Chưa bao giờ tất cả lại nôn nao đến thế gần đên thế. Bầu trời Quảng bình về đêm thật yên tĩnh, nhũng cơn gió khẽ lùa qua làm va chạm chiếc mắc phơi đồ ngoài hiên. Trời hôm nay có trăng, anh trăng vàng vọt hiền hòa.
Đang mơ mang tôi bỗng dật mình tỉnh dậy bởi tia nắng mặt trời oi nóng chiếu vào mắt tôi, nhìn quanh tất cả mọi người đều đã dậy chuẩn bị mọi thứ đồ ăn sáng, vì chải qua quãng đường dài mệt mỏi nên sáng nay cả đoàn quyết định ở nhà nghỉ ngơi và cũng để cháy cái nắng như thiêu rất khó chịu. Buổi chiều tới cả nhà quây quần bên chiếc tivi xem video và hát theo những ca khúc mà có lẽ chỉ có chúng tôi mới hiểu. 3h trời đã bớt oi bức thời khắc vui mừng nhất của chúng tôi đã tới, chúng tôi sẽ được đi tắm biển sẽ được hòa mình vào biển. Riêng tôi người con miền chung du khỏi nói tôi hào hứng ra sao, hào hứng vì đây là lẩn đâu tôi gần biển đến thế được chạm chân vào biển. nghe tiếng sóng biển. Hơn hết tôi còn đến đây với một vai tro là một Mc một người đi lấy tin trực tiếp dành cho dự án của mình. ........... còn nữa.
xem thêm video
Chúng tôi bước suống xe đi bộ vào nhà một người bạn của cả đoàn. cảm giác thật tuyệt vời. Mùi đất, mùi cỏ cây mùi của những rặng tre, mùi của tình người. Tôi hít một hơi dài bước trân trên con đường nhỏ, cảm giác như được trở về nhà. Chỉ có khác rằng nơi đây tôi cảm thấy được tình yêu với biển. Đón tiếp chúng tôi trong căn nhà khang trang hai tầnnhf g. Là một người phụ nữ hiền từ khuân mặt đôn hậu, tóc dài má nám hơi đen, nước gia ngăm ngăm đúng chất quê vùng ven biển. Một vài người trong chúng tôi cất tiếng " con chào mạ (mẹ)" mạ nở nụ cười đón chúng tôi vào nhà, trời đã tảng sáng. Sự xuất hiện của chúng tôi vô tình đã làm cho cả nhà thức giấc. Mỗi người một chân, môt tay giúp chúng tôi sách đồ vào nhà. Ngồi nghỉ ngơi mạ dẫn chúng tôi vô phòng. Nữ ở tầng dưới nam thì được con trai của mạ đưa lên tầng trên, Tắm rửa rồi đi ngủ. Một chuyến đi dài giờ nằm trong căn nhà nhỏ bé chưa bao giờ tôi cảm thấy nhớ nhà thế. Tôi nhớ mùi sắn ướp, mùi búp trè ngai ngái, mùi quê hương. Người nói không đâu bằng quê hương, giờ tôi mới hiểu và thêm yêu mảnh đất sinh ra tôi cho tôi cuộc sống này. Hơn 20 năm qua chưa phút giây nào những kỷ niệm về thời ấu thơ của tôi lại ùa về mạnh mẽ đến thế dạt dào đến thế. Nằm đây tôi có thể nghe tiếng cười, nghe tiếng dành nhau viên bi, rủ nhau chốn nhà đi thả diều, những lần bị bố mẹ mắng hay kể câu chuyện gì ra chúng tôi lại bị nói là trẻ con. Chưa bao giờ tất cả lại nôn nao đến thế gần đên thế. Bầu trời Quảng bình về đêm thật yên tĩnh, nhũng cơn gió khẽ lùa qua làm va chạm chiếc mắc phơi đồ ngoài hiên. Trời hôm nay có trăng, anh trăng vàng vọt hiền hòa.
Đang mơ mang tôi bỗng dật mình tỉnh dậy bởi tia nắng mặt trời oi nóng chiếu vào mắt tôi, nhìn quanh tất cả mọi người đều đã dậy chuẩn bị mọi thứ đồ ăn sáng, vì chải qua quãng đường dài mệt mỏi nên sáng nay cả đoàn quyết định ở nhà nghỉ ngơi và cũng để cháy cái nắng như thiêu rất khó chịu. Buổi chiều tới cả nhà quây quần bên chiếc tivi xem video và hát theo những ca khúc mà có lẽ chỉ có chúng tôi mới hiểu. 3h trời đã bớt oi bức thời khắc vui mừng nhất của chúng tôi đã tới, chúng tôi sẽ được đi tắm biển sẽ được hòa mình vào biển. Riêng tôi người con miền chung du khỏi nói tôi hào hứng ra sao, hào hứng vì đây là lẩn đâu tôi gần biển đến thế được chạm chân vào biển. nghe tiếng sóng biển. Hơn hết tôi còn đến đây với một vai tro là một Mc một người đi lấy tin trực tiếp dành cho dự án của mình. ........... còn nữa.
xem thêm video
Subscribe to:
Posts (Atom)